(Phim) Chạm (2012) – Bộ Phim Việt Sâu Sắc Đáng Kinh Ngạc



Tôi đã đọc những lời giới thiệu và bình phẩm về bộ phim Touch của đạo diễn Việt Kiều Mỹ Nguyễn Đức Minh vào năm ngoái (2012) khi bộ phim ra mắt khán giả ở rạp. Nhìn chung, đó là những lời đánh giá khá cao về nội dung, cũng như hình thức, đặc biệt là về chủ đề tư tưởng của bộ phim. Tôi cũng có ý mong chờ nhưng mãi cho đến hôm nay, tôi mới có dịp được xem bộ phim này qua dịch vụ xem phim online Huluplus. Ấn tượng đầu tiên của tôi là sững sờ và kinh ngạc: Nó quá hay, quá đẹp và quá sâu sắc cho một bộ phim Việt. Nói như thế là vì, tôi đã “ly dị” với phim ảnh Việt từ khá lâu “vì những bất đồng không thể hòa giải”. Dù bắt đầu xem phim khi đã khuya lắm, nhưng tôi không thể dừng nửa chừng mà phải xem cho hết, dù độ dài của bộ phim gần hai tiếng đồng hồ.

Trước tiên, khi nói đến một bộ phim Việt mà ít nhiều có khả năng thu hút thì người ta nghĩ ngay đến đó là một bộ phim Việt được quay ở nước ngoài, hay do đạo diễn người Việt sống ở nước ngoài thực hiện. Tôi không chắc là có bao nhiêu người Việt có cùng suy nghĩ này như tôi, nhưng tôi chắc rằng ý kiến này của tôi rất khách quan và không hề mang định kiến. Cách đây đã khá lâu, tôi không còn có khái niệm về cái được gọi là “điện ảnh Việt Nam” nữa. Đơn giản là vì VN không có một nền điện ảnh nào cả. Những bộ phim (mà số lượng có thể đếm được trên đầu ngón tay) được sản xuất hằng năm ở Viêt Nam ngày nay không thể gọi là tác phẩm điện ảnh được, và vì thế, chúng không đủ tư cách để tạo dựng nên chân dung một nền điện ảnh nào cả.

Đặc điểm chung bao trùm lên chúng là: hài, nhảm nhí, hời hợt và thô tục. Tôi xin được kể ra đây một vài cái tên như những thí dụ điển hình: Nàng Men Chàng Bóng, Cô Dâu Đại Chiến, Chuông Reo Là Bắn, Bóng Ma Học Đường… Và rất nhiều cái tên khác nữa mà tôi không bao giờ có đủ kiên nhẫn và “sự rộng lượng” để theo dõi, dẫu chỉ là liếc qua cho biết. Những đặc điểm ấy nghe qua không có vẻ gì là hay ho, nhưng nghịch lý là chúng lại là khuynh hướng đang lên ngôi: Một bộ phim muốn có khan giả xem thì phải là như thế, như lời của một vị đạo diễn nào đó đã thốt lên ai oán. Xét kỹ ra, điều tưởng chừng là nghịch lý ấy lại vô cùng có lý: Những bộ phim nhảm nhí ấy được sản xuất ra để phục vụ phần đông khán giả với thị hiếu vô cùng nhảm nhí – những người đang ngụp lặn trong một xã hội đầy rẫy những điều nhảm nhí. Ở trong xã hội ấy, con người ta cũng học tập, làm việc, cười đùa, ăn chơi, hưởng thụ, chém gió… như trong bất kỳ một xã hội nào khác. Duy chỉ một điểm khác biệt rất lớn duy nhất: Họ không suy nghĩ.

Nguồn: https://communityyogaaustin.org

Xem thêm bài viết khác: https://communityyogaaustin.org/phim

You May Also Like

Mở Hộp Bàn Phím Cơ Fuhlen Eraser ( Optical Switch) Giá 699k | GVD REVIEW

AVATAR Official Final Trailer (2009) James Cameron Sci-Fi Action Movie HD

Mì Gõ | Tập 208 : Cây Bút “Sung Sướng” (Phim Hài Hay 2018)

44 Lệnh Tắt Được Sử Dụng Nhiều Nhất Trong PhotoShop // TNQ PhotoShop

13 thoughts on “(Phim) Chạm (2012) – Bộ Phim Việt Sâu Sắc Đáng Kinh Ngạc”

  1. Hãy khoan nói đến chất lượng hình ảnh tuyệt vời, cùng với những thủ thuật và kỷ xảo quay phim vô cùng đặc sắc, Touch đặc biệt gây ấn tượng sâu đậm cho người xem ở chủ đề tư tưởng của nó, ở thông điệp mà nó gửi trao – một thông điệp vô cùng nhân văn và mang tính toàn cầu: Con người hãy đến sát nhau hơn, hãy chạm vào nhau để kéo gần những cách biệt và lấp đầy hố cô đơn sâu thẳm ngày càng trở nên lớn rộng hơn trong tâm hồn của mỗi con người đương đại. Thực tế là trong các xã hội văn minh ngày nay, và thậm chí ở những xã hội chỉ đang phát triển, sự thống trị của đồng tiền ngày càng trở nên dữ dội và khoét sâu hơn khoảng cách giữa con người với nhau. Con người ngày càng nghĩ đến bản thân mình nhiều hơn, đối xử với nhau ít tình người hơn, ít tử tế hơn, và kéo theo đó là, ngày càng trở nên độc ác và vô cảm hơn. Trong bối cảnh lớn rộng ấy, thông điệp bộ phim đưa ra mang thật nhiều ý nghĩa, và nó cũng cho thấy tầm suy nghĩ thật cao thâm của một đạo diễn, tuy còn trẻ và chỉ mới ra trường.

    Điểm hay lớn nhất của Touch nằm ở chỗ, thông điệp ấy được chuyển tải một cách thật bình thường và dung dị, thông qua một câu chuyện rất đời thường. Đó là câu chuyện về sự gặp gỡ tình cờ giữa hai tâm hồn đang cô đơn, giữa hai phận người rất khác biệt, tưởng chừng như chẳng thể có được điểm nào chung: Một cô gái Việt (tên Tâm) làm nail, với hoàn cảnh gia đình mang nhiều tính bi kịch, và một anh thợ sửa xe người Mỹ (tên Brendan), đang gặp trục trặc với cuộc hôn nhân của mình. Điều gì đã mang họ đến gần nhau? Chính là cái chạm – cái chạm của đôi tay khi Tâm chăm sóc bàn tay cho Brendan. Cái chạm ấy dịu dàng và nồng ấm quá, và chính nó đã mở đường cho họ trong việc trải lòng mình với nhau, mà trước tiên là việc Brendan đã thố lộ về sự lạnh lùng của cô vợ và hỏi xin Tâm lời khuyên để cứu vãn cuộc hôn nhân.

    Thực ra, những tình tiết “chạm” diễn ra sau đó (thân mật hơn, nhạy cảm hơn) trong quá trình Tâm giúp Brendan chinh phục lại cô vợ xinh đẹp của mình (như ở những phân đoạn hai người ở trong bồn tắm với nhau) không hẳn mang nhiều tính thực tế lắm, vì trong thực tế, cho dù là có cởi mở đến đâu cũng hiếm có một cô gái Việt nào hành động như thế. Nhưng cũng chính những yếu tố phi thực đó đã khoác lên tấm áo nghệ thuật cho bộ phim và nâng ý nghĩa của nó lên một tầm cao mới. Chúng khiến người xem phải suy nghĩ và nghiền ngẫm xem bộ phim đang muốn chuyển tải điều gì. Trong văn chương, cũng như trong điện ảnh, những yếu tố phi thực luôn là con dao hai lưỡi. Nếu bị sử dụng một cách vụng về và vô lý, chúng sẽ khiến người đọc hay người xem không khỏi cảm thấy khó chịu và băn khoăn, tự hỏi về tính chân thật của tác phẩm. Trong Touch, đó là trường hợp ngược lại. Xem Touch, người ta ngạc nhiên và thán phục tác giả kịch bản (và cả đạo diễn) trong việc sáng tạo nên những yếu tố phi thực thật đẹp và nhiều ý nghĩa ấy.

  2. Bộ phim có những khoảng lặng khắc khoải sâu lắng. cuộc gặp gỡ của hai người có lẽ đáng tiếc nhưng làm cho họ quý trọng những người cạnh mình hơn.

  3. Cảm giác mà, muốn quên một người mà lại dùng 1 người khác để xoá hình bóng của người kia đi, quả thật ghê rợn. Từng cái chạm của người đó khiến ta không thể quên đi hình bóng của ngườii ở trong tim ta, không thể nào 🥺🥺🥺

  4. “Touch” và nghề nail của dân Việt tại Mỹ

    Đây là lần đầu tiên mà cái nghề nổi tiếng của dân Việt ta tại Mỹ được đưa lên làm phim. Người ta vẫn thường nói, qua xứ Mỹ mà làm giàu thì chỉ có nghề nail, và 75% các tiệm nail ở Mỹ là do người Việt làm chủ. “Touch” – một bộ phim của đạo diễn Nguyễn Đức Minh đã phần nào lột tả được cuộc sống mưu sinh, xa quê hương xứ sở của những con người chịu thương chịu khó, và cả về những nảy sinh tình cảm trong sự va chạm đa sắc tộc của môi trường làm việc ấy.

    Bộ phim bắt đầu với cảnh cô thợ làm móng tên Tâm mới lấy được tấm bằng nghề (do Porter Lynn thủ vai) đi xin việc trong tiệm nail “V.I.P” của bà chủ người Việt. Ban đầu do chưa có kinh nghiệm, nên bà chủ không có ý định nhận Tâm vào làm, nhưng sau khi thấy tài năng và sự nghiêm túc của cô, bà đã đồng ý với điều kiện lấy 40% tiền thù lao và tiền boa từ khách. Trọng tâm của phim là khi một người đàn ông Mỹ da trắng mắt xanh tên Brendan (do John Ruby đóng) bẽn lẽn bước vào tiệm nail với yêu cầu được chăm sóc đôi tay cáu bẩn của mình. Vốn là một thợ máy, đôi tay đen thui dính đầy nhớt máy của anh chính là nguyên nhân mà vợ anh không cho phép anh đụng chạm. Và Tâm đã làm được nhiều hơn thế. Cô không chỉ giúp anh rửa sạch đôi tay hàng ngày, cô còn đưa ra những lời khuyên hết sức lý thú nhằm cứu vãn cuộc hôn nhân của anh. Dần dần, giữa Brendan và Tâm đã nảy sinh tình cảm hơn mức quan hệ giữa một cô thợ làm móng và một anh khách.

    Xem phim, ta có thể hình dung ra được công việc thường nhật của người thợ làm nail. Họ phải tiếp xúc thường xuyên với các hóa chất độc hại, bao gồm nhiều công đoạn khác nhau như làm sạch móng, lấy da thừa, sơn airbrush, đắp nổi, đính hạt… Nhìn chung, đây vẫn là một công việc lao động chân tay mà ít người Mỹ gốc nào chịu theo, nhưng người Việt chúng ta vẫn chăm chỉ, gắn bó với nghề vì chẳng có nghề nào có thể kiếm tiền dễ dàng và đều đặn như thế. Có người đã nói nghề nail là nghề “lụm bạc cắc mà giàu!”.

    Tiệm nail trong bộ phim có thể nói là một tiệm nail hết sức điển hình của người Việt ta tại Mỹ. Với khung cảnh giản dị nhưng đầy đủ, giá thành rẻ và tay nghề giỏi là những gì khiến hai chữ “làm nail” gắn liền với dân ta. Chính tiết tấu chậm rãi kèm theo những hình ảnh vô cùng chân thực của đời sống Việt kiều đã làm bộ phim trở nên nổi bật hẳn so với hàng loạt bộ phim khác được sản xuất trong nước gần đây.

    Trong phim có một số cảnh nóng, nhưng lại được các nhà bình luận và người xem đánh giá là vô cùng tinh tế, không làm người xem phải khó chịu như một số phim Việt khác cố tình câu khách bằng những cảnh trần trụi. Phim để lại trong lòng người xem nhiều mảng suy nghĩ khác nhau, suy nghĩ về cái nghề, suy nghĩ về tình cảm giữa người với người như tình cha con, tình cảm lứa đôi, tình vợ chồng… Các diễn viên trong phim diễn xuất hết sức tự nhiên và gần gũi, đặc biệt là cô diễn viên xinh đẹp Porter Lynn lần đầu tiên thủ vai nhưng lại thể hiện rất tốt một vai diễn nặng ký.

    “Touch” đã giành giải Phim được khán giả bình chọn tại Liên hoan Phim Quốc tế tiếng Việt, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc, Cốt truyện xuất sắc và Quay phim xuất sắc tại Liên hoan Phim Quốc tế Boston cùng nhiều giải thưởng điện ảnh uy tín khác.

    Sơn Ca

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *