Blog Radio 632: Giới hạn của tình yêu



Chúng tôi đã xa nhau như thế, không ồn ào, không cãi vã, không có người thứ ba chen chân. Tình yêu không thể cố gắng khi một trong hai hết yêu. Sau này có đôi lần nghĩ lại, tôi vẫn tự hỏi, sao chỉ sau một đêm tôi lại thay đổi như vậy? Mình là người nặng tình và coi trọng tình cảm cơ mà?

Từng trải hơn một chút tôi mới thấy, chẳng có gì tự nhiên, kể cả là cảm giác hết yêu. Là người ấy đã làm tôi hết yêu, quá nhiều nỗi buồn chất chứa, quá nhiều tổn thương không được xoa dịu, quá nhiều những ấn tượng xấu trong mắt tôi. Tất cả chất chứa, để đến một ngày lớn hơn cả yêu thương. Giống như một cái cây bị rút hết nhựa sống, bị lãng quên, đến lúc nhớ ra bón phân, tưới nước nhưng không thể tươi lại được nữa, vì đã héo hon từ trong gốc rễ rồi.

Đừng cho rằng một người luôn tha thứ cho bạn thì sẽ vẫn tha thứ vẫn yêu thương bạn một cách bất chấp. Chuyện gì cũng có giới hạn chịu đựng, kể cả yêu thương. Vì chúng ta chỉ là người dưng, đến với nhau vì cảm xúc, một khi cảm xúc bị làm cho thay đổi, kết cục tất lẽ sẽ là sự chia xa. Tôn trọng, chăm sóc và phải nuôi dưỡng tình yêu thì hạnh phúc mới dài lâu được.

Xem thêm và nghe mp3 tại:

Tác giả: Mia Chan, Trúc Hạ, Janie
Giọng đọc: Titi, Sand
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
—————————-
📻 Blog Radio – Phát thanh xúc cảm của bạn!
👉 Đăng ký kênh:
👉 Ủng hộ kênh:

Follow Blog Radio:
🌏
👍
👍
📺
📷

Contact Blog Radio
📧 blogradio@vnnplus.vn
☎ (+84) 24 37725502, ext. 128

© Blog Radio thuộc Công ty Cổ phần truyền thông VNNPLUS.
✖ Vui lòng không sao chép, không re-up dưới mọi hình thức.
👆 Nếu có thắc mắc, khiếu nại về bản quyền, vui lòng liên hệ với Blog Radio.

© Blog Radio – VNNPLUS; JSC. All rights reserved
✖ Do not copy or re-up.
👆 If you have any questions or complaints about copyright, please contact Blog Radio.
—————————-
MUSIC:
Prelude No. 23 của Chris Zabriskie được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Prelude No. 21 của Chris Zabriskie được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

The 49th Street Galleria của Chris Zabriskie được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Laendler in C Minor Hess 68 của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Love of All của Twin Musicom được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nghệ sĩ:

Heartbreaking của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Crossing the Divide – Aspiring của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Earnest của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

Eternal Hope của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (
Nguồn:
Nghệ sĩ:

#blogradio #yeublogradio #radio

Nguồn: https://communityyogaaustin.org

Xem thêm bài viết khác: https://communityyogaaustin.org/giai-tri

You May Also Like

Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên – Tập 22| Dương Dương, Trịnh Sảng | Phim Ngôn Tình Cố Mạn Chuyển Thể

Cuộc Chiến Tàu Ngầm/The Enemy Below – Quân Thù Dưới Đáy Biển- Tập HD Full USA Attacks Germany

Siêu Phẩm Tiên Hiệp 2019 | Trần Tình Lệnh – Tập 02 (Vietsub) | WeTV Vietnam

cuc tinh y

Cúc Tịnh Y – Tiên Sinh Bơi Lội Thuyết Minh Tập 4 | Hoàng Tử Bơi Lội | Phim Tình Cảm Cực Hay 2018

24 thoughts on “Blog Radio 632: Giới hạn của tình yêu”

  1. Sau bao ngày em vẫn chưa hiểu được anh.E đã từng từ bỏ,nhưng cuối cùng vẫn k thể bỏ đc. E k hiểu chúng ta đang ở trong mqh như thế nào? Yêu hay là gì.Có lúc anh nồng nàn là thế,nhưng có lúc lại xa cách như vậy.Em muốn dừng lại a cũng chiều theo ý em,k 1 lời níu kéo, lúc e muốn quay lại anh cũng k phản đối. Nhưng dường như a chưa bao giờ chia sẻ những tâm sự của a để e có thể cùng ở bên,lúc anh nóng lúc anh lạnh. Em sợ khi 1 ngày nào đó e lại phải dừng lại,e sợ e k còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục chờ anh. Có phải a làm cho tim có anh để rồi a lại lặng lẽ ra đi….. E rất mệt,thực sự mệt lắm rồi…. đừng bắt e phải chờ đợi như vậy nữa đc k a……

  2. Nếu như một ngày kia khi thức dậy cảm thấy ko còn yêu thương người con gái bên cạnh mình nữa thì hãy nghĩ về quãng thời gian trước kia ta phải vất vả thế nào để có được người con gái ấy

  3. Lá thư cuối của chàng trai này sao lại giống anh người yêu của mình đến thế 😌 rất khô khan nhưng đâu đó cũng có sự ấm áp ❤

  4. Phải rồi -)) giống câu ch của mk quá . Nhưng n đã xảy ra đc hơn 1 năm rồi ạ 🙃

  5. Tôi đã từng tha thứ cho cô ta ba lần rồi,vì tôi k thể quyên người ấy,ckắc tôi k chịu nổi nếu có thứ tư.

  6. Giông bảo qua đi sẽ còn lại những mùa Hạ. Mùa Hạ sẽ làm nóng tất cả và gió mát sẽ đến. Và rồi hoa tươi kết hoa hoa tươi kết quả. Sự nhẹ dịu của mùa Hạ sẽ khiến cho mọi thứ tốt đẹp. Ai rồi cũng sẽ có 1 nổi niềm và tình thơ đẹp cất vào Xuân Hạ Thu Đông. Nhưng dù như thế nào Những mùa ấy cũng theo tuần hoàn, nếu tình yêu có dừng thì mùa cũng tuần hoàn, nếu ta tự dưng biến mất giữa thế gian thì mùa cũng trôi đi như tự nhiên. Vậy sao ta có thể ngu ngốc yêu 1 người vậy sao không thay đổi bản thân cho mới, tại sao không quan tâm người bên cạnh khi họ còn bên ta. Có khó đâu khi cho. Và vì dù vào hoàn cảnh nào mà tình yêu bất chợt dùng lại đó cũng là lẻ tự nhiên trong tình yêu. Có thì sẽ là không không thì lại tất là có. Đến một ngày nếu đã thấy hết yêu cứ nhẹ nhàn buông tay để người đó và mình thuận theo tự nhiện.

  7. Từng rất khát khao được người dịu dàng nâng niu trân trọng . nhưng đến bây giờ khi có đc tất cả yêu thương từ người tôi lại muốn rời xa . lại sợ những dịu dàng , những quan tâm từ người.
    tôi vẫn thương vẫn quan tâm đến vui buồn của người thế nhưng lại muốn rời xa.muốn lui lại phía sau dõi Theo, k còn muốn cùng người trên con đường phía trước nữa .
    Phải chăng tình yêu của tôi đã chạm tới giới hạn???

  8. Cám ơn bạn về “ giới hạn của tình yêu “ rất hay và bản nhạc nhẹ nhàng . Bạn đọc hay , chúc bạn ngày mới luôn an lành và nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống

  9. bức thư của Mia Chan, phải chăng là trùng hợp? Trùng hợp đến từng chi tiết đau lòng. Tôi là người cố chấp trong tình yêu, đặc biệt là tình yêu dành cho người ấy. Người ấy là mối tình đầu, là mối tình thanh xuân từ những năm 18 tuổi. Tôi từng làm tổn thương người ấy, người ấy cũng làm tôi đau lòng rất nhiều lần, vậy mà nửa thập kỷ, tôi vẫn cố chấp, cố chấp muốn sau này chúng tôi sẽ cưới nhau. Tất cả những lần vô tâm, tất cả những hờ hững của người ấy, tôi đều bỏ qua hết, không giận dỗi, không hờn ghen. Chúng tôi bên nhau, những ngày tháng lặng lẽ. Tôi cứ nghĩ chúng tôi bên nhau một đơi cho đến ngày đó. Có vài chuyện không hay. Tôi khóc. Tôi gọi cho người ấy dù biết người ấy chẳng thể bên tôi, ít ra lời người ấy cũng giúp tôi thấy yên lòng. Người ấy nói: " Em về đến nhà thì gọi anh". Tôi về nhà sau 30 phút. Những cuộc gọi dài không ai bốc mấy, những tin nhắn lặng lẽ không hồi âm. Người ta ngủ quên mất răng tôi đang cần một ai đó. Đến cuối ngày, cũng chẳng có một lời hỏi thăm. Tôi ngơ ngác. Tôi biết mình nên dừng lại. Chỉ sau một đêm, tôi nói chia tay. Người ấy ngỡ tôi đùa, nghĩ tôi giận dỗi vu vơ. Nhưng thái độ dứt khoát của tôi làm người ấy không tin nổi. Không tin rằng vì lý do bé xíu ấy mà tôi nỡ chia tay.
    Chúng tôi đã rời xa như thế, không ồn ào, không người thứ ba. Tôi đã hết yêu người ấy. Là người ấy làm tôi có cảm giác hết yêu. Phải chăng tôi k yêu người ấy nhiều như tôi nghĩ. Nhưng một khi tình yêu đã hết, có níu kéo gì cũng như gió thoảng mây bay. Giống như cái cây bị rút hết nhựa sống, bị lãng quên quá lâu. Đến khi nhìn lại, đã quá trễ để hồi sinh. Tôi nói chia tay, người ấy không đồng ý. Người ấy bắt đầu quan tâm tôi, tôi luôn mặc định ranh giới rõ ràng. Chia tay là chia tay, tôi không muốn quay đầu lại. Vì có quay lại, tôi không yêu người ấy, thì bên nhau cũng chỉ thêm đau lòng.
    Người ấy nói tôi hờ hững đến vô tình. Nói buông tay là buông tay hẳn. Tôi cũng không rõ vì sao tôi đã cố chấp ngần ấy năm lại bỗng nhiên thay đổi sau một đêm.
    Sau chia tay, tôi quên mất cảm giác nhớ nhưng, càng quên mất cảm giác rung động là thế nào. Không phải tôi sợ yêu, chỉ là quá lâu, tôi cũng không biết yêu thương là thế nào. Mặc cho mẹ cứ kêu ca hoài chuyện tôi cứ lạnh nhạt. Tôi vẫn cứ mải miết theo đuổi những ngày vô ưu. Và tôi thấy rõ ràng bây giờ rất tốt. Dù đôi khi tôi hơi chạnh lòng, Như hôm nay, khi tan ca, trời đêm lạnh buốt. Tôi nhịn đói cả ngày vì bận, 8h tối, Hà Nội vẫn rộn ràng, tôi đói meo nhìn người ta đón nhau. Tôi lụi cụi khóa cửa phòng khám, xoa tay cười xòa. Rõ ràng tôi thấy hơi cô đơn, nhưng lại không khó chịu.

  10. Mik thấy xong mỗi một câu chuyện thì nên chèn 1 bài nhạc hợp vs câu truyện thì sẽ hay hơn rất nhiều

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *